Văn Học

Trang Chủ

tác giả theo mẫu tự


Trang Chủ
Chuyên Đề Văn Học Văn Chương Ấn Độ
Văn Học Ấn Độ - Dòng Văn Chương Tiếng Anh (Indian English Literature)



Cuộc Khiêu Vũ Vĩnh Hằng (The Eternal Dance) (khoảng 1700-1725)
Tranh minh họa của Kinh Điển Bhagavata Purana
Tranh màu nước dát vàng, trên giấy (khổ 8 in. x 14 in.)
xuất xứ từ Malwa--Trung Tây Ấn Độ
hiện trong San Diego Museum of Art (Edward Binney 3rd collection 1990:969)
Sông Hằng, Varanansi, Ấn Độ, 2000
Viện Bảo Tàng Quốc Gia Mỹ Nhật
Thể loại: Nhiếp ảnh phối ghép (photocollage)
Tác giả: Masumi Hayashi - sở trường về nhiếp ảnh phối ghép bằng cách chụp thật nhiều những tấm hình chồng lấp nhau và lắp ghép lại, để tạo ra những toàn cảnh vĩ đại cùng những khả thể vô lý và bất ngờ giữa lòng hiện thực của toàn cảnh. Trong tấm hình Sông Hằng, tác giả chụp bắt các chi tiết thật ở cả hai bờ sông, nhưng hình ảnh người phụ nữ Ấn mặc áo đỏ đứng giữa lòng sông và những thành quách chìm trong nước lại tạo một hiệu ứng siêu thực đầy nghi hoặc

Là một nước đông dân, có lịch sử lâu đời và với rất nhiều phương ngữ khác nhau, văn học Ấn Độ nói chung là rất phức tạp. Hầu như mỗi một phương ngữ chính đều có một truyền thống văn chương riêng rất dồi dào. Truyền thống văn chương Ấn trước hết là văn chương truyền khẩu. Mãi cho đến thế kỷ 16, mới xuất hiện văn chương viết, nhờ vào ưu thế của tiếng Sanskrit vốn là ngôn ngữ tạo nên một truyền thống văn học lâu đời và sự vươn lên của phong trào tuân giữ các điều răn Ấn giáo (Hindu pietistic movement), qua đó, những người chủ trương muốn truyền bá tư tưởng của họ đến mọi người bằng chính ngôn ngữ riêng của từng vùng. Các hình thức văn chương đầu tiên đều có tính cách tôn giáo bao gồm các bộ kinh như Vedas, Brahmanas, Aryankas, Upanishads, các sử thi Sanskrit như Ramayana, Mahabharatha và các câu chuyện thần thoại Puranas.


đọc tiếp »

TỔNG QUAN
Ngôn ngữ: Nan đề của nền văn chương Ấn Độ
nhận định
Thế Quân
Ấn Độ hãnh diện vì có ba khuôn mặt văn chương nổi tiếng quốc tế: một là Salman Rushdie, giải Booker (Anh), Arundhati Roy, cũng giải Booker, và người kia là V. S. Naipaul, giải Nobel. Nhưng không phải mọi người Ấn Độ đều hãnh diện vì họ. Trái lại, điều đó lại càng làm nặng nề thêm một cuộc tranh cãi gay gắt về thực trạng văn học hiện nay: văn học Ấn Độ là thứ văn học nào?

Đọc tiếp >>
Thơ Ấn Độ cuối thế kỷ 20: thế hệ thi sĩ mới và vai trò của nhà phê bình
nhận định
Hoàng Ngọc-Tuấn
nguồn TienVe.org
Trong một tiểu luận viết năm 1994, nhà phê bình Sudeep Sen nhận định: “Thơ Ấn Độ trong những năm 1990 đã đạt đến những tầm cao chưa từng có trước đây.” Câu nói này hẳn sẽ làm nhiều người trong chúng ta ngạc nhiên và tự hỏi: “Liệu thơ Ấn Độ trong thập niên này thực sự có những tầm cao vượt qua những tên tuổi như Rabindranath Tagore hay Aurobindo Ghose chăng? Ông căn cứ vào đâu mà dám phán quyết như vậy?”

Đọc tiếp >>
Cạnh Sườn Đế Quốc
nhận định
Đinh Từ Bích Thúy
Naipaul không nhìn nhận Trinidad--nơi sinh quán của mình--như một môi trường trí thức, và ông cũng không tìm được khuây khỏa từ văn minh tôn giáo Hindu là nguồn gốc chính của ông. Naipaul coi nền văn minh Hindu, và những nền văn minh cổ của Á Châu như những môi trường “quá sắc sảo,” “quá thành đạt,” “quá tao nhã,” “quá bền vững,” “quá nghi thức” để cho người nghệ sĩ có cơ hội chất vấn hay phát minh lại. Ngược lại, Naipaul chỉ nhìn nhận văn chương trong tiếng Anh như một cứu cánh thực sự cho nhà văn hiện đại, vì theo ông, môi trường này chính là xúc tác cho “hành trình theo đuổi hạnh phúc”—một hành trình nhu nhuyễn, phổ quát cho tất cả những quốc gia trên hoàn cầu.

Đọc tiếp >>
V. S. Naipaul
V.S. Naipaul - Nobel Văn Chương 2001

giới thiệu tác giả
Thạch Hãn

Khi Hàn Lâm Viện Thụy Điển loan báo quyết định trao giải Nobel Văn Chương cho nhà văn Anh gốc Ấn Độ [...] giới thưởng ngoạn văn chương toàn cầu không lấy gì làm ngạc nhiên cho lắm. Lẽ ra vinh dự này đã đến tay ông từ lâu. Sức sáng tác phong phú lẫn tài năng kiệt xuất của ông đã được xác nhận bằng nhiều giải thưởng văn học hiếm quý trong nhiều năm qua. Vì thế, khi nhận được tin báo từ Hàn Lâm Viện, ông chỉ ngạc nhiên vì thấy tên mình vẫn còn nằm trong danh sách ứng viên, sau nhiều năm tưởng đã không còn.

Đọc tiếp >>
Nobel văn chương 2001 và vụ khủng bố 11/9

tiểu luận
Thế Quân

Như mọi người lưu vong khác, ông cảm thấy mình không có quá khứ, không tổ tiên, không liên hệ, không gốc rễ. Bởi thế mà ám ảnh lớn nhất đối với ông là làm sao vươn tới một cái gì có tính phổ biến, tính toàn cầu. Nghĩa là làm sao thoát khỏi cái thế giới chật hẹp của một sắc dân, một chủng tộc hay một tôn giáo để đạt đến một cái gì rộng lớn hơn. Nếu trở thành một nhà văn thì không phải là một nhà văn của chỉ quần đảo Antilles vì “chẳng có gì lớn được tạo ra ở đó” mà phải là một nhà văn của thế giới.

Đọc tiếp >>
Salman Rushdie
Đọc Salman Rushdie - Tiếng thở dài cuối cùng của tên Hồi(*)
tiểu luận
John Maxwell Coetzee
Nguyễn Thị Hải Hà chuyển ngữ

Cũng như Đàn Con của Nửa Đêm (Midnight’s Children, 1981), Nhục Nhã (Shame, 1983), và Vần Thơ của Quỷ (The Satanic Verses, 1989), Tiếng Thở Dài Cuối Cùng của Tên Hồi (The Moor’s Last Sigh) là một tác phẩm có tham vọng rất lớn, có kích thước đồ sộ. Cấu trúc của nó, tuy thế, lại có phần xếu xáo. Bên cạnh đoạn nhạc dạo đầu về lịch sử được dựng lên ở Cochin, năm chục trang cuối cùng lại xảy ra ở Spain, toàn thân của quyển sách thuộc về cuộc đời của Moraes ở Bombay.

Đọc tiếp >>
Tiếng thở dài cuối cùng của tên Hồi
trích đoạn tiểu thuyết
Salman Rushdie
Anonymous wish chuyển ngữ
Khi hắn chết, hắn nằm lên trên tấm chân dung của mẹ tôi, và dòng sinh lực cuối cùng của hắn đã làm tấm vải trở nên sậm màu. Mẹ tôi cũng đã ra đi không bao giờ trở lại, và không bao giờ nói với tôi một lời, không bao giờ thú nhận tội lỗi, không bao giờ trả lại tôi cái mà tôi rất cần: được biết chắc lòng yêu của mẹ tôi.

Đọc tiếp >>
Yêu ở Bombay
trích đoạn tiểu thuyết
Salman Rushie
Trịnh Y Thư chuyển ngữ
Khi theo học tại trường nữ Walsingham nằm trên đường Nepean Sea; trong trường toàn những đứa con gái người Âu đô con, lực lưỡng; các cô gái bơi như cá và lặn như tàu ngầm. Từ cửa sổ phòng ngủ tôi thấy giờ rảnh rang các cô ra nhởn nhơ ngoài hồ bơi có hình dạng như cái mặt người của hội quán Breach Candy, dĩ nhiên chúng tôi chẳng bao giờ được phép vào chơi trong đó . . . và khi khám phá ra bằng cách nào đó Khỉ kết thân với những đứa con gái kiêu kì kia, lần đầu tiên có lẽ tôi thấy rầu rĩ thật sự . . .

Đọc tiếp >>
Jhumpa Lahiri
Jhumpa Lahiri, người đưa nền văn học Ấn Độ đương đại ra thế giới
nhận định
Dạ Lan Hương
Ấn Độ ngày càng khẳng định vị thế của một nền văn học lớn trên văn đàn thế giới. Bằng chứng rõ nét nhất là lượng độc giả tìm đến với những tác phẩm của các tác giả Ấn Độ ngày một đông. "Cứ 10 đầu sách được bán ra thì có 4 cuốn là của các tác giả người Ấn. Bất luận ở thể loại văn học hư cấu hay hồi ký, tiểu sử, người đọc ngày càng có xu hướng tìm đến các nhà văn Ấn.”

Đọc tiếp >>
Con cháu Mỹ quốc
nhận định
Liesl Schillinger
Trần Viết Minh-Thanh chuyển ngữ

Lahiri xếp đặt thật khéo léo các nhân vật của mình mà không để lại dấu tay. Các nhân vật tự do phát triển như chẳng có ai hướng dẫn, như thể tác giả cùng song hành với họ, thay vì uốn nắn họ trên giàn mô tả. Đọc chuyện của Lahiri, như xem cuộn phim trình bày thời-gian thay đổi của thiên nhiên, của nhiều loại cây cỏ khác biệt, mỗi loại có chu trình tăng trưởng riêng, cây chui ra khỏi mặt đất, vươn nở thành hoa quả, hay rụng rớt trở về đất.

Đọc tiếp >>
Lục Ðịa Thứ Ba và Cuối Cùng
truyện ngắn
Jhumpa Lahiri
Phạm Thị Ngọc chuyển ngữ
Tôi rời nước Ấn năm 1964 với mảnh bằng kinh tế và số tiền, tương đương với thời buổi đó, là mười đô-la trong tay. Trong ba tuần lễ, tôi vượt đại dương trên chiếc SS Roma,một thương thuyền Ý Ðại Lợi, buồng hành khách hạng ba của tôi sát bên buồng máy, băng xuyên biển Ả Rập, Biển Ðỏ, Ðịa Trung Hải, và cuối cùng thì đến Anh Quốc.

Đọc tiếp >>
Diễn dịch bệnh trạng
truyện ngắn
Jumpa Lahiri
Trần Viết Minh-Thanh chuyển ngữ
Thế là sau tay lái, ông bắt đầu kiểm mình trong kiếng chiếu hậu, ngầm bằng lòng với bộ áo màu xám đã chọn sáng nay thay vì bộ màu nâu, hay bị chùn lại ở đầu gối. Lâu lâu ông lại liếc vào gương, nhìn trộm bà Das. Ngoài khuôn mặt của nàng, quả dâu chính giữa ngực đập vào mắt ông, rồi tới cái chỗ hỏng nơi cổ họng. Rồi ông kể nàng nghe một trường hợp bệnh nhân khác, và một người bệnh nữa,

Đọc tiếp >>
Một việc nhất thời
truyện ngắn
Jhumpa Lahiri
vi lãng chuyển ngữ

Mấy cây đèn cầy sinh nhật đã cháy hết, nhưng hắn hình dung được gương mặt nàng rất rõ trong bóng tối, cặp mắt lớn nghiêng nghiêng, đôi môi đầy màu nho, cái sẹo dấu phẩy trên cằm - vết tích để lại khi nàng té từ chiếc ghế cao lúc hai tuổi. Mỗi ngày, Shukumar nhận thấy nhan sắc nàng, đã từng làm hắn điêu đứng, hình như đang phai nhạt dần.

Đọc tiếp >>
12 cuốn truyện viết bằng tiếng Anh xuất sắc của các nhà văn gốc Ấn
Dưới đây là 12 cuốn truyện viết bằng tiếng Anh xuất sắc của các nhà văn gốc Ấn:

- A House for Mr Biswas – V.S. Naipaul
- A Suitable Boy – Vikram Seth
- Cuckold – Kiran Nagarkar
- Interpreter of Maladies – Jhumpa Lahihi
- Chinnery’s Hotel – Jaysinh Birjepatil
- Filming: A Love Story – Tabish Khair
- Midnight's Children - Salman Rushdie
- Shadow Lines - Amitav Ghosh
- The God of Small Things – Arundhati Roy
...

Đọc tiếp >>

Kiran Desai
Giới thiệu The Inheritance of Loss của Kiran Desai
giới thiệu tác giả
Trần Doãn Nho
Desai theo học đại học Bennington rồi Hollins University và Columbia University về sáng tác. Bà ngoại của Kiran vốn gốc Đức, còn ông ngoại là di dân từ Bangladesh. Ông bà nội sinh trưởng ở Gujarat. Mẹ cô, Anita Desai, là một nhà văn nổi tiếng ở Hoa Kỳ, hiện đang dạy học tại đại học MIT, Massachusetts. Bà xuất bản nhiều tác phẩm, trong đó, có ba tác phẩm lọt vào vòng chung kết giải Booker.

 


Đọc tiếp >>

Kế Thừa Mất Mát của Kiran Desai - tác phẩm đoạt giải Man Booker 2006
điểm sách
Champa Bilwakesh
Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ

Thẩm Phán Jemubhai trong cuốn sách Kế Thừa Mất Mát của Kiran Desai, sẽ không phản đối. Sinh ra trong một gia đình trung lưu Patel, ông lên thuyền đi Anh năm 1939. Cảm thấy lạc lõng, và bị đối xử khinh miệt vì da, màu, mùi, ông trở về làm một giới chức ICS phục vụ cho người Anh.

Đọc tiếp >>

trích: Di Sản Của Sự Mất Mát
trích đoạn tiểu thuyết
Kiran Desai
Lưu Diệu Vân chuyển ngữ
Niềm mơn trớn của sương mù lùa vào trong tóc cô hình như có linh tính, và khi cô đưa ra những ngón tay, hơi nước nhẹ nhàng nâng lên và ngậm trọn lấy chúng. Cô nghĩ tới Gyan, ông thầy dạy kèm toán lẽ ra phải mang cuốn đại số học đến khoảng nửa tiếng trước đây.

Đọc tiếp >>

Di Sản Của Sự Mất Mát – Chương 27
trích đoạn tiểu thuyết
Kiran Desai
Nguyễn Thị Hải Hà chuyển ngữ
Nhưng cái được mệnh danh là tình yêu rất uyển chuyển. Nó không cố định, anh đã học được bài học này, nó không phải là lời dạy trong thánh kinh; nó là sự run rẩy chập choạng có thể đưa đến chỗ phản bội, tự uốn mình biến hóa theo bất cứ khuôn mẫu nào mà anh rót nó vào. Và thật sự, khó mà giữ để không rót nó vào trăm ngàn bình chứa đủ các loại hình dáng khác nhau. Nó có thể được dùng cho bất cứ mục đích nào. . . . Anh ước gì nó là một giới hạn, một ngăn cấm. Nó thật sự bắt đầu làm anh khiếp sợ.

Đọc tiếp >>

Suzanna Arundhati Roy
Suzanna Arundhati Roy, từ văn chương đến chính trị
nhận định
Trần Hữu Thục
Là Suzanna Arundhati Roy. Tác phẩm thứ nhất của bà là The God of Small Things, truyện dài và tác phẩm mới nhất là Public Power in the Age of Empire (11/2004), tập hợp những bài tiểu luận chính trị đề cập đến nhiều vấn đề thời sự nóng hổi nhất hiện nay.

Đọc tiếp >>

Thượng đế của những thứ vụn vặt
trích đoạn tiểu thuyết
Arundhati Roy
Lưu Diệu Vân chuyển ngữ

Đôi mắt ngây dại này nắm giữ đôi mắt ngây dại kia bằng ánh nhìn mãnh liệt và người đàn bà sáng rực mở rộng mình đón người đàn ông chói lòa. Cô sâu rộng như dòng thác lũ. Anh căng buồm trên sóng nước cô. Cô cảm giác anh sâu tận và sâu hút trong cô. Điên rồ. Điên cuồng. Mời gọi được chìm sâu thêm nữa. Sâu hơn. Hình dạng cô và hình dạng anh là giới hạn duy nhất. Cho đến khi anh bị khước từ, khi anh chạm đến tận chiều sâu thẳm trong cô, anh thổn thức trong tiếng thở rùng mình và chìm sâu.

Đọc tiếp >>

Suketu Mehta
Phỏng vấn Suketu Mehta
phỏng vấn
Karan Mahajan
Đỗ Lê Anhdao phỏng dịch
... tôi đi học ở một trường học kinh khủng: kỳ thị và bạo lực vô cùng. Tôi bị ghét. Lần đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là bị người ta thù ghét mình vì quốc gia gốc của mình. Tôi là một trong những dân thiểu số trong trường đó. Bây giờ nhìn lại thì tôi lại vui là đã đi học ở đó, nhưng là vì trải qua bất cứ thử thách nào từ lúc ấy, tôi nhìn lại và tự bảo, Dù sao cái này cũng chỉ là một cuộc picnic so với ngôi trường đó.

Đọc tiếp >>

Thành phố cực độ: Bombay Lạc Mất và Tìm Thấy
trích dịch
Suketu Mehta
Đăng Thư và vi lãng chuyển ngữ

Đâu đó, chôn vùi dưới tàn lụi của hoàn cảnh hiện tại – một thảm họa của đời sống thành thị - là thành phố tôi vẫn thấy thân thương, một thành phố đẹp cạnh biển, một quốc-đảo đầy hi vọng trong một một quốc gia quá già nua. Tôi trở về để tìm lại thành phố đó với một câu hỏi giản đơn: Mình có thể về nhà lần nữa? Trong tìm kiếm, tôi thấy lại những thành phố trong tôi

Đọc tiếp >>

Thơ
Chàng / He
thơ
Harekrishna Deka
Trần Mộng Tú chuyển ngữ
Hai bàn tay đó, và con đường đó
Chúng đã giấu mình dưới con sông của những viên đá sỏi
chảy qua một đường hầm tăm tối

Đọc tiếp >>

Thơ

thơ
Gieve Patel
Lưu Diệu Vân chuyển ngữ

Điều gì giữa
Cặp đùi đàn bà hút sự hủy diệt
Vào chính nó? Mỗi cuộc chiến nhìn thấy những lưỡi lê
Xuất kích như lá cờ trong

Đọc tiếp >>

thơ C.P. Surendran

thơ
C.P. Surendran
Trần Mộng Tú chuyển ngữ


Bữa trưa là sự tự hào cho cả ba, con mèo
tấm hình em và tôi. Rựơu rum bí mật
trong trà bạc hà. Bãi biển đã quá thời
Ánh sáng sót lại ở từng hớp.


Đọc tiếp >>


Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật • Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions

Truy cập bài vở

Web Da Màu bộ cũ

Login (BBT Only)






© 2014 tạp chí văn chương damau.org - bộ cũ