Văn Học

Trang Chủ

tác giả theo mẫu tự


Trang Chủ
Chuyên Đề Văn Học Chiến Tranh (phần II)

Số đặc biệt 30/4 của Da Màu, trong sự eo hẹp của thì giờ và câu thúc của đời sống, là đóng góp của một số tác giả trong và ngoài nước để những tiếng nói có cơ hội trộn nhưng không lẫn vào nhau ở cùng một vuông sân. Ở đây, mỗi bài viết là một một chụp bắt của quá khứ, một cách gạn lọc, trầm lắng.

HỒI KÝ
Những Ngày Giờ Cuối

Nhã Ca
Vào phòng cách ly. Qua tấm cửa kiếng, tôi còn mấy phút để nhìn lại. Thành phố, căn nhà, mẹ thì không còn thấy nữa. Nhưng những bàn tay còn đặt lên cửa kính, chờ vẫy. Tôi tới sát, đưa tay mình lên, áp vào từng bàn tay, qua làn kính dày, mất hết cảm giác, lạnh lẽo. Nga muốn dặn gì nữa à? Không. Chỉ lắc đầu. Chen tới. Giao, Thủy, đưa tay lên. Chen tới. Chóe, mắt sáng quắc, gật gật, cười.

Đọc tiếp >>
Ký ức tháng 4
bút ký
Ban Mai
Đến bây giờ, tôi vẫn không tin chuyến hành trình từ Quy Nhơn đến Sài Gòn gần 700 km – chúng tôi phải mất 1 tháng 2 ngày – phải vượt qua bao chiến tuyến, phải vượt qua bao hiểm nguy mà vẫn nguyên vẹn... Trong cuộc chiến đẫm máu này, có bao gia đình Việt Nam may mắn như chúng tôi? Có bao gia đình Việt Nam phải mãi mãi nằm xuống? Có bao gia đình Việt Nam phải mãi mãi phân ly?

Đọc tiếp >>
Một đêm

Trần Doãn Nho
Bên kia sông, những giọng hát vang lên, bắt đầu cho một hội diễn văn nghệ nào đó, do sinh viên học sinh phụ trách. Bên này sông, những giọng nói. Từ dưới phố, những giọng nói. ...Cách mạng, làm chủ tập thể, công trình thủy lợi, ngụy quân ngụy quyền, tiến công, dãy chết, chủ nghĩa anh hùng cách mạng... Giọng hát cương lên. Giọng nói cũng cương lên. Nhạc ào ạt.

Đọc tiếp >>
Khi Sàigòn Thất Thủ (The Fall of Saigon)

James Fenton
Đinh Từ Bích Thúy biên soạn và chuyển ngữ
Tôi đã leo lên xe tăng đầu tiên vào Dinh Độc Lập, nhưng mấy tuần sau, nhớ lại giây phút lịch sử ngày 30 tháng Tư, tôi mới nhận ra chuyện này [mà trong giờ phút nghẹt thở trí óc tôi chưa kịp ghi khắc]: từ thế quỳ lom khom của tôi đằng phía sau mui xe tăng từ từ nhìn lên, tôi chợt thấy một chiếc xe tăng khác nằm chênh chếch phía trước nó (mà sau tôi mới biết rằng đó là xe tăng của quân đội Việt Nam Cộng Hòa).

Đọc tiếp >>
10 năm, tôi đi một vòng trái đất

Bùi Văn Phú
Bến cảng chen chúc những người. Gần nơi có những con tàu đỗ bến, đầy rẫy xe hơi, xe gắn máy, hành lí vất bỏ lăn lóc trên bờ và nhiều người đang xô đẩy nhau để leo lên những con tàu lớn. Tôi theo gia đình ông anh lên một con tàu nhỏ, loại tàu kéo chỉ có phòng lái phiá trước, phiá sau trống trải, không có gì ngoài mấy cuộn dây thừng to. Lên tàu kéo này được một lúc, tôi lại xuống theo lệnh của mấy người lớn, hình như là chủ tầu hay người tổ chức di tản.

Đọc tiếp >>
TÙY BÚT
Về Một Ánh Mắt Ngày 30 Tháng Tư Năm 75
tùy bút
Phùng Nguyễn
... Chỉ là một cách tự nhắc lại cho chính mình những điều đã kinh qua trong một ngày định mệnh hơn hai thập kỷ trước, ở đó, một ánh mắt đã được gởi đi và được mang theo cho đến bây giờ, và có lẽ cho đến nhiều năm sau nữa. Cái ánh mắt buồn bã và bao dung của một người lính còn rất trẻ gởi đến tôi trong một sát na chông chênh giữa cuộc tử sinh vẫn còn rất sinh động như mới hôm qua.

Đọc tiếp >>
Thư tình tháng Tư
tùy bút
Nguyễn Hoài Phương
Tất nhiên, lịch sử không có chỗ giành cho chữ "nếu“. Vậy nên chúng ta mới có những ngày tháng tư như đã mấy chục năm vừa qua phải không em. Nhưng cũng không phải vì thế mà tình hình mãi mãi không cải thiện được em ạ. Vật đổi sao dời, hy vọng có một dịp nào đó anh lại được viết cho em một là thư về những tháng tư hoàn toàn khác.

Đọc tiếp >>
Thêm một cơn bão dữ
tùy bút
T. Vấn
Tháng Tư. Bao lâu chúng ta còn nhắc đến tháng Tư, có nghĩa là chúng ta chưa sẵn sàng quên những cuộc chiến của quá khứ và những cuộc chiến tương lai vẫn sẽ còn chờ đợi trước mặt. Vết thương mấy chục năm chưa kéo da non. Hơn cả một vết thương, đó là khối u ác tính của ung thư, càng để lâu càng lở loét, đau đớn cho đến khi chết đi.

Đọc tiếp >>
30 tháng 4 và một ngày ở phía tương lai
tùy bút
Đặng Thơ Thơ
Trong niềm hy vọng, rằng càng ngày lịch sử sẽ càng bao quát hơn và khách quan hơn; tôi sẽ chọn nói gì với cái thế hệ sau, thế hệ rất thương yêu, tập tành nói tiếng Việt, và sau này học lịch sử Việt do người Mỹ viết? Tôi sẽ chọn biểu tượng nào, tôi muốn tường thuật với mục đích gì, không kể việc viết một phiên bản mới về ngày 30/4 của chính mình trên các thế hệ sau?
Tôi sợ mình không nói hết, hay không nói đủ, hay nói mà không chạm được vào điều muốn nói. Luôn luôn có một khoảng trống giữa các thế hệ. Nhưng khoảng trống này quá lớn. Mà chỉ là khoảng trống của một ngày – một ngày mang tên 30/4.

Đọc tiếp >>
TRUYỆN NGẮN
Tiếng khóc
truyện ngắn
Nguyễn Văn Thọ
Nắp hầm kín đáo. Làm từ thời Pháp, khi còn chở che cho du kích, bộ đội - Đơn vị mật tập sân bay Gia Lâm cũng từng nằm ở đó. Cái nắp tốt. Khung gỗ lim. Nghe nói, gia chủ tháo cả xà ngang nhà thờ họ để tạo nên nắp hầm này. Chẳng thế mà hơn chục năm, sau 1954, hầm hoang phế, nóc hầm cỏ dại ken nhau mọc xanh um, nắp hầm vẫn khít ôm chặt khung, bất chấp thời gian, mưa gió

Đọc tiếp >>

Tới nơi đã ngủm
truyện ngắn
Đinh Linh
Phan Nhiên Hạo chuyển ngữ
Tôi khoái kẹp khẩu M16 dưới nách nhả đạn vào kẻ thù. Tôi thấy chúng ngã ngửa, như đang chiếu chậm, hất khỏi mặt đất, dưới lực đẩy của đạn. Chết, Việt Cộng, chết! Ngày nào tôi cũng thấy chúng trên báo, đặt nằm sắp lớp, vài tên quần áo tả tơi, chân tay vắt vẻo kỳ cục. Tôi nhìn phần háng ló ra, nhìn những chân trần (Tôi không thể làm khác hơn: mỗi lần thấy hình hở hang, tôi nhìn háng trước, rồi mới đến mặt, nếu muốn nhìn mặt.)

Đọc tiếp >>

Mùa thu cuối cùng
truyện ngắn
Hoàng Chính
Con nhỏ tiên tiến này muốn chết, hắn cho chết; hắn cũng chẳng sợ gì những bài bản hắn biết cô nàng sắp giảng cho hắn về những tiền đề trong cuộc đấu tranh giai-cấp, những cặp phạm trù trong triết học Mác-Lênin hay giai-đoạn giẫy chết của chủ-nghĩa tư bản;

Đọc tiếp >>

THƠ
Dòng sông và cây cầu
thơ
Trần Mộng Tú
đó là một cây cầu có cánh tay vịn khẳng khiu
như cánh tay khẳng khiu của người chồng Việt Nam
đưa ra cho vợ nắm
để sang ngang dòng đời.

Đọc tiếp >>

Bài học cho các em khi di tản
thơ
Đặng Phú Phong
Ô kìa! Sao có em còn mang theo sách vở
hãy quăng đi, mang theo gạo mà ăn
nếu có sức đèo thêm mền chiếu
sách vở kia đâu nuôi được kẻ đói lòng

Đọc tiếp >>

Chiều 29 tháng 4 trên đường Công Lý
thơ
Trần Doãn Nho
thành phố thất thần
bóng tối đến sớm
mây thấp và cửa đóng, đường run
năm giờ chiều, chiếc đồng hồ bứt rứt
tôi đi trong bóng của mình

Đọc tiếp >>

Hòa Bình Đích Thực
thơ
Lưu Diệu Vân
Chúng ta trên giường
kề vai tựa gối cùng xem cuốn Những Bức Ảnh Đã Đổi Thay Thế Giới
ba phần tư trích dẫn cảnh tượng chiến tranh
cách lịch sử phô trương châm biếm
giải Nobel Hòa Bình

Đọc tiếp >>

Nhật ký ghi trong rừng âm hồn
thơ
Nguyễn Tiến Đức
cây trong rừng là những chiếc nan lồng
nhốt những con chim mất tiếng hót
chờ chết trong đất đạn cầy
ngập luống máu anh em

Đọc tiếp >>

Buổi trưa Sài Gòn ♦ Bản tin trong ngày
thơ
Trần Mộng Tú
Bây giờ một người lính mới
cầm cây súng cũ xì
ở tận chi khu Trà Bồng
một địa danh nghe mà
ngơ ngác

Đọc tiếp >>

Buổi chiều hôm ấy em ở đâu
thơ
Hoàng Chính
Em ở đâu đêm tháng tư
Để cô gái ấy níu áo tôi
Thét gào vô vọng
Sao gã thầy thuốc nỡ ngất đi
Giữa biển bệnh nhân giờ tuyệt tận

Đọc tiếp >>

Trước bản tự khai
thơ
Lê Đình Nhất-Lang
Một cánh cửa chờ anh ở giữa đời
Chiến trận thì ở phía sau
Nhưng khi anh đi qua là đi qua nhà tù
Và thiên đường là một nơi rất quẩn quanh
Ngụy trang toàn bằng từ ngữ

Đọc tiếp >>


Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật • Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions

Truy cập bài vở

Web Da Màu bộ cũ

Login (BBT Only)






© 2014 tạp chí văn chương damau.org - bộ cũ