Văn Học

Trang Chủ

tác giả theo mẫu tự


Trang Chủ
Mini Chuyên Đề damau.org Thôi Nôi 10.08.2007
đôi lời/a few words

Tròn một năm kể từ khi damau.org ra mắt bạn đọc. Chúng tôi, các bạn trong BBT làm việc đằng sau tờ báo, tự thú thực trong nhiều ngày qua đã rất phấn khích khi gần tới đích điểm đầy năm, mà có bạn gọi là "thôi nôi" - (có lẽ "phấn khích" là một từ không diễn tả hết một cảm xúc).

"Bạn hạ thủy nhổ neo là để đi tìm hoan lạc," Horace từng bảo vậy. Quả thực, có một niềm hoan lạc khấp khởi chứa đựng trong cuộc ra khơi. Và có một thứ hoan lạc khác khi tàu cập vào bến cảng số một.

Hứa hẹn của hoan ca và tựu thành của hạnh phúc quả nhiên tự khởi nguyên là những gọi mời thích đáng cho lên đường, cho những hải lý, dặm ngàn tuôn mở, cho khai phóng, tự do.

Đọc tiếp


So it has been one year. We must confess: all of us, people behind the scene, at damau.org, for days and days, seeing this milestone within reach, have been very excited - if "excited" is the right word.

"You go in ships in search for bliss," so said Horace. Yes, there is a form of bliss promised by the act of traveling. And there is another kind of joy in reaching the first port of call.

This promise of bliss and realisation of joy are in fact from the beginning qualified calls for departure, for open roads, for emancipation.
Read more

DA MÀU MỘT NĂM
Đường đến Ducor
tạp ghi
Phùng Nguyễn

Ducor lẩn khuất một nơi nào đó trong hoặc đàng sau dãy núi xa lơ xa lắc, và những điều damau.org hy vọng sẽ gặt hái trong tương lai còn chưa rõ hình thù. Nhưng có một điều đã rõ: Đích đến nằm ở phía trước, cuối con đường. Và cuộc hành trình thì đã bắt đầu.

Đọc tiếp >>
Con yêu tinh thứ một trăm lẻ tám

truyện ngắn
Đặng Thơ Thơ

Cuối cùng tôi đi đến quyết định lập đàn giải oan cho cha, một phần vì lòng thương xót đối với vong hồn ông, phần khác vì tôi kiệt lực trước sự quấy phá của những hồn ma ấy. Đã 40 năm rồi tôi chẳng hề được một giấc ngủ thảnh thơi. Đã 40 năm rồi tôi bị ám ảnh từng đêm. Sự ám ảnh rất thường trực nhưng không hề quen thuộc. Người ta vẫn nói sự tiếp cận thường xuyên sẽ dẫn đến miễn nhiễm, chẳng hạn miễn nhiễm với vi trùng, với chất độc, với lạm dụng, với tra tấn… Nhưng quả thật chúng ta chẳng bao giờ miễn nhiễm với ma quỷ cả. Trừ khi chúng ta biến thành ma quỷ.

Đọc tiếp >>
Nữ Quyền Dép Râu

điểm sách
Đinh Từ Bích Thúy


Từ bao thế kỷ qua, nếu nguời phụ nữ Việt đã lên tiếng, thì vẫn là những tiếng nói bị... đô hộ. Những tiếng nói và hình ảnh phụ nữ thường bị tách rời ra khỏi thể xác, hay bị giới trí thức lãnh đạo đàn ông bắt ở trong vị trí tháp tùng (gái điếm, cung phi, vợ và con gái cần răn dạy). Trong không khí áp bức này, nỗi buồn hiện sinh của Nguyễn thị Hinh (bà Huyện Thanh Quan) trong “Qua Đèo Ngang"--một bài được chọn trong tuyển tập--vẫn là nỗi buồn đài các và u tịch của một con người trí thức, tuy có học (hay chính vì có (nho) học), đã không biểu lộ bản sắc đàn bà.

Đọc tiếp >>
Lời thú thật... / Confession of an Average Girl

thơ song ngữ
Lưu Diệu Vân

Tôi thừa nhận
mình mù tịt công thức E=MC2 [dường như liên quan đến Einstein và thảm họa Hiroshima]

I confess
I am completely ignorant of the formula E=MC2 [I think it has something to do with Einstein and the Hiroshima catastrophe]

Đọc tiếp >>
Nếu anh muốn / If You Want

thơ song ngữ
Đỗ Lê Anhdao

if you want
we could promise a weekly rendezvous
at a cheap motel paid by the hour

nếu như anh muốn
em sẽ gọi hồn công chúa Bettie Paige
học thuộc lòng điệu Dita von Teese
theo những nàng vũ nữ Crazy Horse

Đọc tiếp >>
Going to the Temple / Đi lễ chùa

poetry
Dư Thị Hoàn
translated by Đinh Từ Bích Thúy
and Martha Collins

The first woman sighs:
“How sad the woman who has no husband.”
The second smacks her lips:
“How unfortunate the woman who has no child.”
The third releases a smile:
“How unlucky the woman who can’t cry in front of her husband.”

Đọc tiếp >>
Gã đấu bò trên bờ biển

thơ
Lê Đình Nhất-Lang

Mũi thép lạnh của dối trá
Giấu trong tấm khăn choàng màu máu.
Lương tâm gã đi giật lùi, dưới những tiếng hô
Hiểm độc để con bò, vô hình như tương lai,
Tiến tới, nhưng không, nó quay cuồng

Đọc tiếp >>
đất vỡ bóng không còn

thơ
vi lãng

những làn da vội vã chia nhau mảnh đất vỡ
sâu thêm hạt hoa mầm cỏ cháy phủ đen ô
trắng từ hang lạnh lan xám mây trong óc
hơi thở cuối ngày thân níu lại bóng không còn

Đọc tiếp >>
Người độc thoại với cột đèn ở đường Bolsa

thơ
Trần Tiến Dũng
with an English translation by vi lãng

Mỗi tối tôi bước vào mùi rượu
tiếng tôi say trong đêm không thể gọi cô gái làng chơi,
tôi chỉ có thể nói chuyện với màu vàng và
sau câu chuyện rất dài
màu vàng trên đường Bolsa lại trải ra cái chăn rất dầy.

I used to dream up strange yellow,
in other words, I used to believe
yellow as wing pair dawning with agony from east
wing pair as sunlight soothing various sorrows

Đọc tiếp >>
Quagmire / Vũng lầy

thơ song ngữ
Nguyễn Tiến Hoàng

Gods’ eyes belting a hail, summer being a doormat suspended, to be beaten, against the wry toned-up hues.

Những con mắt thần linh quật một trận mưa đá, mùa hạ một ô thảm ngưỡng cửa treo lửng, để đập giủ bụi, trước tấm phông hơi quá tông nhúm nhó.

Đọc tiếp >>
thứ năm, buổi tối

thơ
Nguyễn Đức Nguyên

hai băng ghế, cái bàn gỗ, khô khan
quãng khuông viên nửa khuất, nửa rõ
ánh néon dập dờn tỏa thấp
bạn đến, chai rượu vang, tay cầm thong thả

Đọc tiếp >>
Chàng sư tử mẫu mực

truyện thình lình
Ernest Hemingway
Đinh Từ Bích Thúy dịch

Ngày xưa có một chàng sư tử sống ở Phi Châu với những tên sư tử khác. Những tên sư tử khác rất hiểm độc và ngày ngày ăn tươi nuốt sống ngựa vằn, linh dương đầu bò, và mọi loài sơn dương. Đôi lúc những tên sư tử hiểm độc cũng ăn thịt người. Chúng ăn thịt những nhóm dân bộ lạc, người du hành và nhất là những lái buôn Ấn Độ.

Đọc tiếp >>
Chỉ có em biết điều này / Only You would Know This

thơ
Nguyễn Viện
translated by Hà Thủy Nguyệt

Dưới những dòng chữ, tôi nhìn thấy đôi mắt của em và tôi nghĩ rằng tôi phải nói về đôi mắt trong sự trống không của nó cũng như tôi phải nói về bàn tay không nắm giữ điều gì của em.

Đọc tiếp >>
sáng tác
Nghiệp chưa hề an nghỉ

truyện ngắn
Cung Tích Biền

- Vài tháng trước, em biết, người ta bàn với nhau là sẽ đào mộ anh Nghiệp, hốt cốt xương bỏ vô lọ sành.
“Thờ phụng ở đâu?”
- Úi dà mấy cha này cần mẹ chi thờ phượng. Thầy ngây thơ quá. Mấy chả đào bà xương cốt lấy đất bán. Vớ bở. Mấy chục triệu đồng một huyệt mộ này chớ bộ. Chia đất, chia quyền, chia thịt người đã đời, rồi chia xương.
“ Thôi đừng nói chuyện thịt xương chia chác cô Bảy.”

Đọc tiếp >>
Bão khô

truyện ngắn
Y Uyên

Lẽ nào đứa vợ hoang giấu mặt hổ thẹn trong những tấm màn đỏ biết được anh đang ở đây chờ nó. Nó vẫn chưa bao giờ nghĩ nó đáng chết sao. Từ lúc da thịt nó mang một mùi đàn ông khác với mùi da thịt anh, nó chết rồi đó. Thân xác nó lúc này đâu còn tươi mát như trước nữa. Nó mãi mãi không còn cái nhan sắc hồi cầm than viết trên tường ghi ngày gà khởi ấp.

Đọc tiếp >>
Sphinx

truyện ngắn
Minh Thùy

“Phái đồ cổ”. Trời già chơi khăm hắn, lớn lên thiếu thước tấc, cô gái nào cũng xoa đầu hắn được. Cha mẹ cũng chơi khăm hắn. Ra đời với cái tên đầy ấn tượng Lê văn Quí Phái, hắn thành trò mua vui của đám bạn từ thời tiểu học. Đấng sinh thành nào mà không kỳ vọng vào quí tử của mình, huống chi hắn lại có tướng ngũ đoản, đầu to, chân ngắn, tay dài gần đầu gối, bộ mặt hình thang, trán thì hẹp mà cằm bạnh ra, mũi củ tỏi, đôi chân mày sâu róm so le, rạch ròi bên cao bên thấp

Đọc tiếp >>
Cuộc đời khốn nạn của một bản thảo

truyện ngắn
Lê Anh Hoài

Choáng ngợp với ánh sáng bất ngờ và choáng váng với một dự cảm chết người, tôi chỉ kịp cảm nhận những ngón tay vàng khè khói thuốc đưa ngang tôi về phía một bàn tay có những ngón ngắn. Bàn tay này đón lấy tôi và gần như đồng thời, một bàn tay nữa cũng ngón ngắn vồ lấy tôi giữa không trung, thế đánh vu hồi, hai mũi giáp công.

Đọc tiếp >>
Ngõ cụt

truyện ngắn
Hoàng Ngọc Thư

Nỗi khiếp đảm khi hắn bất chợt đối mặt với bức tường ở cuối ngõ cụt đã đẩy hắn đến mé bờ của điên loạn. Mặc dù hắn vẫn cố gắng hết sức để bám víu vào vào niềm hy vọng ngày một lụi tàn rằng có ngày hắn sẽ vượt qua được mối ám ảnh khủng khiếp này, nhưng sau mỗi lần lạc vào ngõ cụt, cơn khủng hoảng kéo dài ra thêm khiến cho hắn ngày càng bị chìm sâu hơn trong niềm tuyệt vọng.

Đọc tiếp >>
Bờ Ảo Giác
truyện ngắn
Lê quỳnh mai

Tôi rũ người trong vòng tay anh vì bất lực không làm cho thời gian ngừng lại. Khi quay lại kề sát môi lên mặt người đàn ông có sức thu hút ngay từ lần đầu gặp mặt. Tôi chợt nhận ra nét mệt mỏi trên khuôn mặt anh. Một người Việt Nam không có quê hương trên đất Bắc Mỹ

Đọc tiếp >>
Em gái Phù Tang

truyện ngắn
Thu Tứ

Không, y đã lìa nơi chôn nhau cắt rốn quá muộn để có thể thực sự xóa bỏ mọi biên giới quốc gia, vượt qua mọi phân chia văn hóa, để có thể chấp nhận và được chấp nhận bởi một đối tượng hôn nhân dị chủng. Chieko chắc cũng thế. Lòng nàng bây giờ có lẽ không có bao nhiêu náo nức về cuộc viễn du sắp tới mà đang ngập tràn bâng khuâng hoài niệm về đất mẹ xa xôi. Y không thể mường tượng nàng đang nghĩ gì. Giữa hai người chỉ có hiện tại. Trống rỗng, hắt hiu.

Đọc tiếp >>
Đẻ Sách - Người từ lòng bàn tay mà ra - Chương 4

trích đoạn tiểu thuyết
Đỗ Quyên

Rất khó kiểm chứng câu thơ đầu “Bàn tay ta làm nên tất cả”, nếu không có câu kế “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Chúng ta nên đọc lời ai điếu cho hai chữ “tất cả”, vì đáng lẽ câu thơ đầu đã trở thành lời thách đố mênh mang và bất định cho nhân loại sau hậu, nếu không có câu thơ sau. Tiếc! Đây là hai câu thơ không nên vợ nên chồng nhất trong các cặp đôi thơ.


Đọc tiếp >>
Nghĩ trong một xã hội tan rã

Tiểu Luận
Thế Uyên
Chương 7 - Nhìn Lại Một Xã Hội Tan Rã

...hầu hết những người làm văn hóa đều được đào tạo bởi hoặc chương trình giáo dục Pháp hoặc chương trình giáo dục Việt chịu nhiều ảnh hưởng tinh thần giáo dục Pháp. Họ chấp nhận gần như trọn vẹn mọi giá trị của văn minh Tây phương, của văn hóa Pháp, chấp nhận một cách trọn vẹn đến nỗi rằng nhiều nhà văn không những theo sát những trào lưu văn nghệ Pháp mà còn tin rằng văn nghệ Việt sẽ có những tiến diễn y hệt như Pháp.

Đọc tiếp >>
Tuồi 17

đoản văn
trầntuệquân

Người ta thường nói, con gái mười bảy bẻ gãy sừng trâu. Tôi đã tròn mười bảy tuổi hai tháng trước. Sau khi thổi tắt mười bảy ngọn nến kỷ niệm ngày sinh nhật, tôi liền chạy đi cân đo, đong đếm, xem thử mình đã đủ sức để bẻ gãy sừng trâu chưa.

Đọc tiếp >>
Chủ nhật buồn

truyện ngắn
Thu Phong

Nàng có làm như thế với những người khách khác không. Đó là thói quen hay một sự chăm sóc cố ý. Sự chăm sóc do vô thức làm mẹ hay do tình cảm mà một người đàn bà dành cho một người đàn ông, anh tự hỏi.

Đọc tiếp >>
La Đi Man O Li Din / Original Ladies’ Man

tạp bút
Đinh Linh
tác giả chuyển ngữ

Thời buổi văn minh, man rợ kiểu mới, thiếu gì kẻ vừa nốc bia [beer] vừa thư dãn bằng phim [film] sếch [sex], làm tôi nghĩ đến từ o li din, từ chữ Anh ngữ “origin,” nguồn gốc. Không phải danh từ mà là tĩnh từ, o li din, ô kìa, cha chả, quái thay, có nghĩa là chưa úp là là.

Đọc tiếp >>
Chị Yến

truyện ngắn
Kinh Dương Vương

Mỗi lần như thế, chị ghé quán cho tôi vài mẫu kẹo đậu phọng làm bằng đường đen. Chị rất thương tôi, tôi cũng thương chị. Chị Yến rất đẹp. Thân hình nẩy nở cân đối. Mặt trái xoan trắng hồng, môi đỏ thắm với hàm răng trắng đều, khi chị cười mắt sáng lấp lánh, cả khuôn mặt chị sáng lên rạng rỡ.

Đọc tiếp >>
Truyện Chớp
Truyện Chớp - Da Màu Một Năm


Đọc tiếp >>

ĐỌC VÀ ĐỌC LẠI
Sau nỗi lưu lạc của khu vườn quen thuộc

Đọc và Đọc Lại

Khu Vườn Lưu Lạc của Nguyễn Vĩnh Nguyên

Inrasara

Nhận thức sâu thẳm như thế, Nguyễn Vĩnh Nguyên nỗ lực làm mới truyện ngắn của mình. Mỗi truyện của Khu vườn lưu lạc là mỗi khởi đầu khác, xử lí kĩ thuật khác. Khởi đầu và thách thức. Còn chúng thách thức cách viết tới đâu và nhà văn này có thành công hay không, hãy để cho người đọc tự khám phá và đánh giá.

Đọc tiếp >>

Chỉ thấy tính linh, phải đâu là chữ!

Nguyễn Tôn Nhan viết
lời bạt tập thơ
Hoà Âm Âm Âm Âm
của Nguyễn Lương Vỵ

Thơ của Vỵ đâu phải chỉ là những con chữ không thôi?! Rõ ràng, nó là “Tính Linh” như quan điểm thi ca của thi nhân Trung Quốc (và có lẽ của cả nhân loại nữa). Hôm qua đây, khi nhận điện thoại viễn liên của Vỵ gọi về từ một cõi hư không nào đó (Mang theo tiếng dội ùm hư không *) tôi còn định gọi thơ Vỵ là tiếng hót cuối cùng của loài chim kỳ dị nhất trong thi ca Việt Nam.

Đọc tiếp >>

truyện dịch
Saigon Tailor

short story
Phạm Thị Hoài
translated by Ton-That Quynh-Du

Apart from this tailoring business she also presided over the Thang Long Poetry Club, of which the two downstairs teachers Chien and Thang were also members. They were elderly and serious men who told me that dressmaking required dedication – it was not something to be taken lightly.

Đọc tiếp >>

Tên du kích

truyện ngắn
Albalucía Angel
Hoàng Chính chuyển ngữ

Tụi nó sẽ ép buộc mày phải phản bội anh ấy bởi vì nếu mày không khai ra, tụi nó sẽ bắt bố mẹ mày, như tụi nó đã làm với con bạn Clara của mày cách đây hai hôm, còn nhớ không, hoặc là tụi nó sẽ dí tay mày vào đống lửa như Calixta Penalosa, hoặc tụi nó sẽ mổ banh bụng mày ra sau khi cả bọn đã hưởng thụ thỏa thuê thân xác mày.

Đọc tiếp >>

sáng tác
Your Closest Friend / Bạn thiết

thơ song ngữ
Bùi Hoằng Vị

your closest friend ought to be
intelligent only you
have the right to be silly your closest

Để cho một mình anh nhỏ nhen.
Bạn phải là sống động.
Để cho một mình anh ù lì.

Đọc tiếp >>

[trong những nỗi đau rớt vãi dọc đường]

thơ
Đoàn Minh Châu

mang về treo trên dây tầm xuân xanh mướt
đẹp đẽ và thơm phức
lời nói và hơi thở và ánh mắt và
gom góp phơi trong giấc ngủ
móc vào những giọt nước vắt ra từ đêm

Đọc tiếp >>

Flamenco vọng cổ

thơ
Phan Nhiên Hạo

thế giới đầy những con mắt khô
và bọn hai xu tập tành chơi flamenco kiểu sáu câu vọng cổ
tôi ở trong máy giặt
với khẩu súng săn cưa nòng.

Đọc tiếp >>

Người đàn bà và gia sản

thơ
Inrasara

Người đàn bà đội gia sản trên đầu đi theo triền sông
cùng dòng người lọt thỏm giữa lòng sa mạc
túm bao nhỏ trên thúng to bé thơ bưng nách
năm đứa con rạc bước sau lưng

Đọc tiếp >>

ca nguyện. gởi cây xương rồng trong gió

thơ
Nguyễn Thanh Châu

trắng rộ. trời tháng năm kết tập
mùa dị ứng phấn bông cỏ dại
về. mở cửa những hang động tuổi thơ
về. mở cửa những trái tim cạn máu
tình yêu

Đọc tiếp >>

cứ đến ngày giỗ chị...

thơ
Nguyễn Hòa Trước

thịt râm ran cắn máu hòn
khui chai rượu nguội rót đền kiếp thua

chấu đèn châu bóng lập lờ
đếm lưng lộ phí hồn ngơ ngất buồn

chị đây em vội nhìn suông
muộn hầm lửa sốt sột truồng cội hoa!

Đọc tiếp >>

Cuộc nội chiến của những identities

thơ song ngữ
trầntuệquân

Gốc của chúng tôi
may have stemmed
from Vietnam,
nhưng cây đâm chồi,
ra lá, ra hoa
to disperse its seedlings,
bay theo gió,
all over the world.

Đọc tiếp >>

Chuyện vãn cùng bác sĩ phân tâm...

thơ
Ngô Nguyên Dũng

thưa bác sĩ, thú thật có đôi lúc tôi sợ
nhiều đêm mưa ngoài tôi nằm trăn trở
thương tích lâu rồi ngỡ lành
chợt cờn lên hiện thành
những giấc mơ
ngắn ngủi thôi
như đoạn quảng cáo giữa cuộn phim dài

Đọc tiếp >>

Ảo giác tím

thơ
Huỳnh Lê Nhật Tấn

Suy nghĩ co dần vào tấm vải dày là vết
Xanh rêu lay từ sóng
Tôi thấy ánh đèn vàng li ti
Rọi chiếu vào cơn mê trong đôi mắt của sóng
Tạo thân thể và rực
Hiện vời cánh đêm khuôn mặt vồ dộp

Đọc tiếp >>

Hành trình của Đắt

thơ haiku
Chu Ngạn Thư

rơm vàng mùa gặt mới
trấu đẩm tràn lẩm lúa xưa
hộ sinh mềm tay lửa

Đọc tiếp >>

Tứ tấu khúc La Violetta

thơ
Nguyễn Lương Vỵ

Sắc tím ra hương trong kẽ tay
Vĩ cầm ngược gió níu ngàn mây
Tiếng vỡ thủy tinh tím thêm nhạc
Âm sắc vút lên theo sông bay

Đọc tiếp >>

Bài ca trí tuệ

thơ
Mục Đán
Thư Linh chuyển ngữ

Tôi đã đi đến tận đường ảo tưởng,
Đây là một rừng đầy lá rụng phiêu linh;
Mỗi một lá là một sự ghi nhận
của niềm vui trong quá khứ,
Nay đã trở thành một chùm lá úa

Đọc tiếp >>

A Flying Dream / Giấc mơ vỗ cánh

thơ
Cổ Ngư

Không hiểu tại sao
Trong những giấc mơ của mình
Anh cứ thấy em lơ ngơ đứng
Giữa bầy hải âu lông bẩn

Đọc tiếp >>

Xã hội 1,3 & 11

thơ
Lý Đợi

có một hôm đi ngang đồn cảnh
sát đặc nhiệm 113, nơi chuyên gia săn
bắt tội phạm thấy biển đề: COI
CHỪNG MẤT XE-KHOÁ CỔ
CŨNG MẤT mà buồn cười đến phát
sợ.

Đọc tiếp >>

Đi qua quận Cam

thơ
Lê An Thế

đi qua quận Cam đi qua mặt trăng
tìm dấu của nước
tôi chỉ thấy ngôi mộ của những cánh buồm khổng lồ
tìm dấu những tuyến đường người đi trước
tôi chỉ thấy xe lửa cũng thành cát

Đọc tiếp >>

Đừng...

thơ
Nguyễn Hoài Phương

Đừng nhân danh ai! Đừng nhân danh bất cứ cái gì... Tôi tha thiết xin người...
Đừng nhân danh Phật, nhân danh Chúa, nhân danh Đấng nọ, Đấng kia… đừng nhân danh thần thánh

Đọc tiếp >>

Chùa bên núi & Chiếc lưới đêm

thơ
Trần Hữu Dũng

Con chim hót giọng mồ côi
Chạng vạng mặt trời hỏi: Có điều gì lạ không?
Biển gào thét liên hồi: Cạn kiệt tình yêu rồi
Cô du khách Việt kiều ngồi quán vắng
Vẽ mãi những vòng tròn luân hồi

Đọc tiếp >>

Phút bình yên

thơ
Biển Bắc

Hãy tắt ánh sáng
trong mắt em ngời ngọn lửa yêu
để bóng tối tinh nghịch
nhảy múa trên những ngọn nến rưng rưng căn phòng

Đọc tiếp >>

Có thể

thơ
khaly chàm

những gương mặt quỷ
nhảy múa trên bề mặt hình cầu
tấu khúc dụ ngôn ru hồn hàng triệu bộ xương biến dạng từng ngày
có thể...
tiếng rít từng chập đã xuyên thủng màn đêm

Đọc tiếp >>

Hợp hoan & Cứt chim câu

thơ
Trần Tuấn

chực loang đôi mắt ngươi bóng nước
đôi tay ngươi ngọn triều chiếc sóng lưỡi
liếm dài

Đọc tiếp >>

Thơ 7/7/6/8

thơ
Chu Vương Miện

chiều bảng lảng chiều lên rất chậm
sông dặc dài đồng rộng cò bay
núi cao chen lẫn cùng cây
trời xanh xanh thẳm làn mây lững lờ

Đọc tiếp >>

There is no more 'cu' in Viet Nam

thơ song ngữ
jenni trang le

The Quintessential essence of the quieted consonant
stays calm without qualms,
morphed into new perceptions of social reality,
a fascade of Equality,
subtracting past plot points
adding fast fix-it joints

Đọc tiếp >>

Bài ca về con cá

thơ
Nguyễn Tấn Cứ


tôi muốn uống mừng cho những con cá chết ngày hôm qua — và những con cá vẫn còn đang sống — những con cá đang bơi ngược
dòng . . . và đang chui vào rọ — những con cá buồn hiu lặng im trên bàn nhậu — những
con cá . . . chết!

Đọc tiếp >>

Đố vui

thơ
Lê Vĩnh Tài

kể làm chi những nát tan
khu đô thị mới đã vàng như mây
ngày xưa trên cánh đồng này
những người mở miệng đã bay lên trời
và bàn tay trắng, trời ơi...
vuốt ve như thể là người đang yêu

Đọc tiếp >>

Dậy trẻ con & Bài tình số 16

thơ
Mai Văn Phấn

Lũ trẻ xóm tôi biết quá nhiều về người lớn nên sớm mắc những căn bệnh tuổi già. Đêm đêm chúng thường tụ tập, thì thào trong những khu vườn vắng, phân công đứa canh gác để đứa khác đào hầm, chôn giấu những đồ vật cũ nát, đề phòng lúc biến động.

Đọc tiếp >>

Những câu hỏi

thơ
Hoàng Ngọc Thư

Có thật không một ngày
nỗi trầm cảm bị trầm cảm
không thể tiếp tục chờ đợi trong mỏi mòn
buông thõng đôi tay rồi âm thầm lui về vùng tối

Đọc tiếp >>

Fucking City!

thơ
Vương Ngọc Minh

cho đến khi phía chân trời rạng ánh ngày, chúng ta không sao thoát khỏi chồng báo chủ nhật dày cộm coupon, từng trang quảng cáo+ dịch vụ mua/ bán nhà cửa
xe cộ-
quan tài

Đọc tiếp >>

Bi ca cho Sơ-ri

thơ
Trúc-Ty

Ta rùng mình như thể
tử thần đang lặng lẽ
đến có những đêm đi
lạc dưới trời rộng nghe
trên vòm cao một hồi

Đọc tiếp >>

Chuyện của Lisa

thơ
Nguyễn Đức Tùng

Lisa được cha mẹ cho đi du học
Sau khi thi hoa hậu trượt hai lần
Bằng số tiền để dành của mẹ nó
Hay tiền mánh mung của bố Lisa không rõ

Đọc tiếp >>


Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật • Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions

Truy cập bài vở

Web Da Màu bộ cũ

Login (BBT Only)






© 2014 tạp chí văn chương damau.org - bộ cũ